Kinh nghiệp sống của Huy Bầu hồi lão ở Úc quả thật có thể áp dụng được ở nơi đây. Ít nhiều thì Úc với Âu gần nhau về văn hóa hơn Á và Âu, dân Úc chủ yếu là nhập cư từ Anh sang từ thời buổi khó khắn đói kém ngày xưa.
Việc đầu tiên của mình là vô thư viện công để giết thời gian. Ở nhà 1 mình không dễ tí nào với 1 thằng được mọi người cho là năng động như mình ^_^. Ở nhà 1 mình lâu, thế nào cũng sẽ nảy sinh ra chuyện không hay, ví dụ như vụ bittorent là hoàn toàn có khả năng ^_^. Nói đến vụ này, mình vừa buồn lại vừa vui. Xin kể 1 chút ra cho anh chị em tỏ tường chút xíu.
Tháng cuối cùng ở Kyoto, mình bỏ nhà lên Lab ngủ. Lab là chỗ ngũ ngon nhất trong mùa hè ở Kyoto. Điều hòa bật cả đêm mà không lo gì đến tiền điện cả. Tất nhiên là với người không có bồ như mình thì hoàn toàn chấp nhận được. Mấy thằng bạn mình quen ở Kyoto, có cho tiền cũng không thèm ngủ lên Lab. Nhất là vào thứ 7 và chủ Nhật. Đơn giản là tụi nó có bồ, bồ thật, bồ giả, bồ mạng đủ cả. Mình ở nhà quen dùng Bittorent để tải phim phò linh tinh xem cho đỡ chán. Quen tay, thành nghiện, mà việc gì cũng có thể đối với 1 thằng nghiện, đặc biệt trong lúc xã hội mập mờ về luật pháp. Vụ bittorent cũng xuất phát từ quan điểm sai lệch đó. Mình tải bộ film terminator 4 về máy khi ở trên trường, bị bọn IT của trướng phát hiện. Tụi nó gửi thư về hành cho thầy mình 1 tuần, có khi còn hơn thế, bảo là bittorent là làm chậm mạng, bị cấm ^_^. Thầy mình cứ tưởng mình tải film sex, nên thầy cười hỉ hả và còn nháy mắt mình. Có biết đâu mình tải film hành động Mỹ. Thầy mình được mệnh danh là dai chukebe. Rất may là ở Nhật chưa có luật nào qui định về việc này, nên mình thoát, hú hồn.
Do đó, mình không thèm ở nhà, mà lên thư viện. Thư viện công cộng ở Geneva nằm trong công viên của trường đại học Geneva, có đủ loại sách báo. Thích nhất là được ngồi cái bàn xịn, to và êm hơn ở Lab. Ăn cơm trưa xong là mình cong đít đạp xe đến thư viện. Thi thoảng tham gia họp nhóm với tụi thành viên của trang web Glocals.com, một trang web kiểu như facebook cho cộng đồng người nước ngoài ở Geneva, để trao đổi về cơ hội việc làm, cách làm 1 CV đẹp, hay đơn giản chỉ là ngắm dâu ngô xem nó thế nào. Những hoạt động của Glocals khá hay, đủ trò, từ bi-a, cầu lông cho đến nhậu nhoẹt đập phá ở các quán bar vào ban đêm.
Đêm ở Geneva nói riêng và ở các thành phố Châu Âu nói chung (theo thằng bạn mình kể) thì đối với người Á Đông, khi mới sang, là khá buồn tẻ. Đường phố vắng đìu hiu, hợp với bài hát "Đêm nằm mơ phố" của Hà Nội. Không có người ra đường ngắm phố như ở Kyoto, tụi Tây nó thích ngắm nhau hơn là ngắm hàng họ ngoài đường, chúng luôn tụ tập trong các quán bar hay trung tâm giải trí. Cái này thì ở Nhật có lẽ có phần giống, dân Nhật cũng thích đi bar như Tây, đặc biệt là con gái Nhật. Mình cũng đã có trải nghiệm này với vài đứa bạn Nhật mới quen và thấy những tình tiết cuộc sống rất gần với khung cảnh của tác phẩm "Rừng Nauy".
Dân ở Geneva hút thuốc là nhiều, tỷ lệ con gái hút thuộc loại cao so với Châu Âu, có lẽ là do lạnh và gần với hũ rượu vang từ vùng Nyon của Pháp. Chỉ có điều, tụi nó hút thuốc xong rồi gạt tàn ra ngoài phố, không "Văn minh" như ở Nhật được.
Đêm thu Geneva vắng bóng người, cảm giác hơi cô đơn kiến mình hay nhớ đến Kyoto và lũ bựa Katsura. Nhất là khi xem những chuyện hài mà như thật như "Bí mật Nam công chúa"* hay "Mùa đông Geneva" **. Hôm qua, lại nghe tin Thắng Thủy hạ sinh "Hạo Nguyên" lại càng thấy nhớ (he he) và mừng cho 2 đứa. Tiếc là không ở lại được Kyoto lâu hơn để xem mặt mũi tay chân thằng cu thế nào. Nghe nói là có tướng oách phỏm giỏi hơn Thắng, thế là Bác*** mừng rồi.
Hẹn ngày hội ngộ "phỏm ca".
(Vẫn là những chú ngỗng trời, nhưng đang ngủ, cách đó 20 m là 1 cặp ngông đen đang hì hục đào bới, tiếc là không chụp ảnh được, sợ nó mổ)
* và ** là truyện tranh của lão Huy BầuDo đó, mình không thèm ở nhà, mà lên thư viện. Thư viện công cộng ở Geneva nằm trong công viên của trường đại học Geneva, có đủ loại sách báo. Thích nhất là được ngồi cái bàn xịn, to và êm hơn ở Lab. Ăn cơm trưa xong là mình cong đít đạp xe đến thư viện. Thi thoảng tham gia họp nhóm với tụi thành viên của trang web Glocals.com, một trang web kiểu như facebook cho cộng đồng người nước ngoài ở Geneva, để trao đổi về cơ hội việc làm, cách làm 1 CV đẹp, hay đơn giản chỉ là ngắm dâu ngô xem nó thế nào. Những hoạt động của Glocals khá hay, đủ trò, từ bi-a, cầu lông cho đến nhậu nhoẹt đập phá ở các quán bar vào ban đêm.
Đêm ở Geneva nói riêng và ở các thành phố Châu Âu nói chung (theo thằng bạn mình kể) thì đối với người Á Đông, khi mới sang, là khá buồn tẻ. Đường phố vắng đìu hiu, hợp với bài hát "Đêm nằm mơ phố" của Hà Nội. Không có người ra đường ngắm phố như ở Kyoto, tụi Tây nó thích ngắm nhau hơn là ngắm hàng họ ngoài đường, chúng luôn tụ tập trong các quán bar hay trung tâm giải trí. Cái này thì ở Nhật có lẽ có phần giống, dân Nhật cũng thích đi bar như Tây, đặc biệt là con gái Nhật. Mình cũng đã có trải nghiệm này với vài đứa bạn Nhật mới quen và thấy những tình tiết cuộc sống rất gần với khung cảnh của tác phẩm "Rừng Nauy".
Dân ở Geneva hút thuốc là nhiều, tỷ lệ con gái hút thuộc loại cao so với Châu Âu, có lẽ là do lạnh và gần với hũ rượu vang từ vùng Nyon của Pháp. Chỉ có điều, tụi nó hút thuốc xong rồi gạt tàn ra ngoài phố, không "Văn minh" như ở Nhật được.
Đêm thu Geneva vắng bóng người, cảm giác hơi cô đơn kiến mình hay nhớ đến Kyoto và lũ bựa Katsura. Nhất là khi xem những chuyện hài mà như thật như "Bí mật Nam công chúa"* hay "Mùa đông Geneva" **. Hôm qua, lại nghe tin Thắng Thủy hạ sinh "Hạo Nguyên" lại càng thấy nhớ (he he) và mừng cho 2 đứa. Tiếc là không ở lại được Kyoto lâu hơn để xem mặt mũi tay chân thằng cu thế nào. Nghe nói là có tướng oách phỏm giỏi hơn Thắng, thế là Bác*** mừng rồi.
Hẹn ngày hội ngộ "phỏm ca".
*** Bác là do biết mẹ thằng cu trước

